time

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Tài nguyên dạy học

LIÊN KẾT CÁC WEBSITE

TIN TỨC ONLINE

LỊCH ÂM DƯƠNG

MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Đức Hòa)
  • (Lưu Hùng Sơn)
  • (Trần Thị Minh Tươi)

DANH NGÔN

Điều tra ý kiến

Bạn thấy website này thế nào
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Quá xấu
Ý iến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Su_lon_len_va_phan_chia_cua_TB_va_mo_TV2.jpg So_do_cau_tao_te_bao_va_mo_thuc_vat1.jpg Kinh_hien_vi_va_cac_buoc_quan_sat_tbtv1.jpg Cau_tao_trong_cua_than_non3.jpg Cac_kieu_xep_la_tren_than_va_canh6.jpg Cac_dang_phien_La_va_cac_bo_phan_cua_la2.jpg Khongbaogioquenanh.swf Tieng_xua.swf Va_toi_cung_yeu_em2.swf Bai_hat_Anh_con_no_em.flv Huyen_thoai_me_MT.swf NNCTT_valentinesc.swf Valentine_2011moi.swf DIEP_KHUC_MUA_XUAN1.swf MT_833.swf HappyNewYear_MT.gif CHUC_MUNG_NAM_MOI.jpg Giang_sinh_6.gif 20111.gif

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    DU LỊCH VIỆT NAM

    LỊCH TRUYỀN HÌNH

    Gốc > Video các hoạt động của trường >

    Chuyện lộn tiếng sai âm


     
    Nguồn: Thanh niên Online- Cập nhật 07/05/2011 11:50 
    Tác giả: Nguyễn Quang Lập

    TNTS) Quê mình Quảng Bình, dân bọ gộc, đi đâu nói mình dân Quảng Bình có người còn ngơ ra không hiểu Quảng Bình là ở đâu. Vô Nam dân miền Trung đều gọi là dân Huế, nói Quảng Bình nhiều người chỉ biết cười trừ chứ nói Quảng Bình ở gần Huế là hiểu liền. Ra Bắc thì bảo Quảng Bình ở khu 4 người ta mới hiểu, nếu không người ta nhầm mình là dân Ninh Bình. Tuy vậy nếu nói mình là dân bọ thì ai cũng hiểu, liền vỗ vai bỗ bã, nói bọ hả bọ hả.

    Nhiều người không hiểu “bọ” là lối phát âm trại đi của tiếng bố, cứ tưởng là dòi bọ. Thời chiến tranh, bộ đội miền Bắc trước khi vào Nam ra Bắc đều trú quân khá lâu ở Quảng Bình, chủ yếu là ở nhà dân. Một hôm ông bố mới hỏi các chú bộ đội, nói ngoài Bắc gọi bọ mạ bằng chi. Mấy anh bộ đội tưởng hỏi “bọ” là gì, cứ thật thà nói dạ bọ là dòi. Bố mới vui vẻ vỗ vai các chú, nói khi mô các chú ra nhà, cho bọ gửi lời thăm mấy dòi nhé.

    Tiếng Quảng Bình nặng lại méo, âm có dấu ngã nói ra có dấu nặng, ví dụ bão thì nói ra bạo, lại quá nhiều phương ngữ, thành thử dân Bắc dân Nam nghe như vịt nghe sấm. Một hôm các chú bộ đội chào “bọ mạ” để hành quân, “bọ mạ” mới hốt hoảng giữ lấy tay, nói khoan đi đã mấy chú ơi, bạo sắp vô rồi. Mấy chú bộ đội ngơ ra, nói Bạo là thằng nào mà bố mẹ sợ thế nhỉ. Hỏi ra mới biết bão sắp vào.

     
    Ảnh: Trần Quang

    Dân bọ  gọi trên là côi, trên cao gọi là côi cao, cấp trên gọi là cấp côi. Dây gọi là chạc, dây gì cũng gọi là chạc, kể cả dây điện thoại, gọi là chạc nói. Bây giờ thì chẳng ai lạ gì cái điện thoại chứ ngày xưa ở thôn quê ít ai biết điện thoại méo tròn thế nào. Nhà ông mệ Mẹt Vị trước nhà mình là nhà ngói ba gian rộng rãi, thường được đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng chọn trú ở đó. Trong nhà có mắc điện thoại. Thủ trưởng có khác, nói năng rất oách. Mỗi khi có chuông réo đều nhấc máy, nói a lô… ai ở đầu dây. Mình còn nhỏ không hiểu tại sao lại có người lại ở được trên đầu dây bé tí tẹo thế kia, hi hi, ngu thế không biết. Thèm sờ vào điện thoại chết được nhưng không dám. Các chú bộ đội đã đe rồi, nói đừng động vào điện thoại nghe chưa, điện giật chết. Mình chả sợ nhưng mệ Mẹt Vị thì sợ lắm. Một hôm các chú đi vắng, có chuông điện thoại, mệ rón rén đi tới. Mệ không dám cầm ống nghe, sợ điện giật, chỉ cúi xuống gần điện thoại, nói các chú đi khỏi cả rồi. Điện thoại vẫn cứ réo, mệ lại nói các chú đi khỏi cả rồi, điện thoại vẫn cứ réo, mệ hét lên, nói các chú đi khỏi cả rồi, điếc hả! Anh Sơn học lớp mười từ ngoài sân chạy vào cầm lấy ống nghe, lên giọng người lớn rất oách, nói ai ở côi chạc đó (ý nói ai ở trên đầu dây). Người đầu dây hỏi cái gì, anh Sơn lại nói ai ở côi chạc. Người hỏi cái gì, người nói ai ở côi chạc cứ thế hơn chục phút thì còi báo động của bộ đội réo vang, các đơn vị tập trung kiểm tra binh khí. Té ra chú bộ đội nghe nhầm, tưởng dân báo có ai đó phá đạn súng cối. Hi hi.

    Mình ra Bắc vào Nam thường không gặp trắc trở gì lớn, ở đâu cũng có người yêu thương đùm bọc, ngoại trừ tiếng bọ của mình quả thật rất gian lao để nói cho người ta hiểu. Mình nói tiếng bọ ở Hà Nội mười người thì có một  đôi người không hiểu, vào Sài Gòn mười người không hiểu cả chục. Vào quán giải khát hỏi mua gói thuốc lá, nói cho gói Esse chị ơi, bà chủ quán xởi lởi, nói dạ, chú có uống đường không chú.

    Mình kể chuyện này cho Đỗ Trung Quân, anh cười khe khe khe, nói ai bảo tiếng miền Trung của ông nhiêu khê. Thi hoa hậu quý bà, ban tổ chức công bố một quý bà người Huế cân nặng 47 cân. Quý bà chỉ nặng có 46 cân mới đứng lên thắc mắc, nói báo cáo ban tổ chức lộn của em một ký. Trưởng ban tổ chức nghe vần ộn ra vần ồn mới đứng lên giải thích, nói ban tổ chức chỉ cân tổng thể chứ không cân từng bộ phận.

    Chuyện nói lộn âm nghe lộn tiếng tôi nghe cũng đã nhiều. Có sống ở miền Nam mới biết dân trong này nói lộn âm vận lia xia. Hôm tôi đi taxi, nói cho chú về đường Vũ Huy Tấn. Thằng cu tài xế nói làm gì có đường Vũ Huy Tấn chú, Vũ Huy Tánh chớ. Mình nói tấn là 10 tạ, là 1.000 kg ấy. Thằng cu tài xế kêu to, nói 1.000 kg là một tánh đó chú. Mình chỉ biết nhăn răng cười, chẳng biết nói sao. Ông Đỗ Trung Quân lại kể chuyện, nói dân miền Tây hay nói lộn vần im ra vần iêm. Một cô đến phường làm giấy khai sinh cho con. Phường hỏi cha nó tên chi, cô này nói dạ tên Chim. Phường nói chim có ê không (ý nói vần im hay vần iêm), cô này thật thà nói dạ lúc đầu cũng hơi ê ê, sau rồi ngon trớt.

    Thế cũng chưa hay bằng việc gọi taxi, đến khổ. Gọi về hãng taxi, nói cho một xe về tám tám Lê Lợi, cô tổng đài nói dạ chú gọi lộn rồi chú. Mình nói đây có phải hãng taxi không, cô này nói phải. Mình nói thế thì tôi gọi đúng rồi. Cô này nói tại chú nói cho một taxi chầm chậm lấy lời, con tưởng chú muốn mua taxi trả chậm. Có hôm ông Huy Đức gọi điện bảo mình đến uống cà phê, mình lên taxi, nói cho đến số 5 Hàn Thuyên. Ông taxi nói Sài Gòn không có phố Háng Tiên chú ơi. Mình nói khổ quá, háng người thường tôi chẳng dám chui vào, nói gì đến háng tiên. Ông taxi thật thà nói dạ con nói thiệt mà, chú muốn con chở đi tìm háng người thường dễ không à, còn háng tiên thì con chịu. Mình trêu ông taxi, nói ngu ngu. Ông này nhăn răng cười. Đến khi mình nói ngâu ngâu ông này mới chịu hiểu cho, hi hi.

    Chẳng nói đâu xa, tưởng rằng tượng Phật nghìn mắt nghìn tay ở chùa Bút Tháp (Hà Nội) thì ai cũng biết, hóa ra vẫn có người nhầm là tượng nghìn mắt nghìn tai. Dân Nam nói nghe âm ay ra âm ai, thế nên mới nhầm. Đã nhầm lại còn cãi rất có lý, nói: “Phật bà có nghìn mắt để soi xét thiên hạ, nghìn tai để nghe thấu ý muôn dân rồi chỉ bảo con người làm việc thiện, giữ gìn cỏ cây muôn loài trường tồn. Sao lại nói nghìn tay?”. Hi hi cái lý ấy thì đến Phật cũng chào thua.

    Lại nhớ chuyện xưa. Hồi chiến tranh dân Quảng Bình nhiều nhà không có hố xí, khi cần thì nhảy ra bãi cát sau nhà. Các chú bộ đội mới vào, nhiều khi đau bụng không biết chạy đi đâu. Một hôm đang bữa cơm, ông bố thấy chú bộ đội chui vào cái lậm để cuối vườn. Cái lậm được làm giống cái hầm vuông nổi, dùng để đựng lúa khoai, tránh bom đạn, chắc chú bộ đội không biết, tưởng cái hố xí. Ông bố thấy thế, cầm bát cơm lật đật chạy ra, nói răng ẻ đó chú? Chú bộ đội chẳng hiểu gì, tưởng là ông mời vào ăn cơm, bèn nói vâng, bố cứ xơi! Ông bố đi vào mâm hỏi con xơi là cái chi, chúng nó bảo xơi là ăn. Ông bố tức lắm, thả cái bát hầm hầm chạy ra cái lậm, nói răng chú ẻ lại mời tui xơi? Chú bộ đội vui vẻ xách quần đứng dậy, nói bọ cứ ăn đi mà, con đã có cơm bộ đội. He he.

    Người sưu tầm: Hồ Văn Thành


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Minh Tâm @ 21:49 07/05/2011
    Số lượt xem: 5345
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Hehe Thay tên đổi họ khi mô rứa cô. Sao không thay cả tên lót luôn?
    Avatar

    Chuyện phát âm sai thì ở đâu mà chả có, ngay như ở mấy tình phía Bắc, người ta cũng thường lộn chữ "L" và "N"...gây ra những hiểu lầm thật đáng tiếc, VD sau đây là một điển hình:

          Có 2 đơn vị bộ đội Việt Nam và Lào cùng đóng quên ở đường biên giới, với phương châm "Việt Lào hai nước chúng ta, tình sâu hơn nước Hồng Hà, Cửu Long", nên hai đơn vị quan hệ thân thiết với nhau lắm... Nhưng bỗng một hôm, quân đội Lào bao vây, định tấn công quân đội Việt Nam... Trước tình hình căng thẳng đó, BCH đơn vị quân đội Việt Nam quyết định mời BCH đơn vị quân đội Lào ra nói chuyện....Đồng chí chỉ huy trưởng quân đội Lào bức xúc:

          - Quân đội Lào kỷ luật nghiêm minh, không có một ai dám qua biên giới sang Việt Nam trái phép cả.... ấy thế mà vừa sáng sớm hôm nay có một đồng chí quân đội VN đã chửi chúng tôi: "Đ...mẹ thằng lào ra đây ị vào công sự..."...

          Sau một thoáng ngạc nhiên, BCH quân đội VN mới hiểu...và giải thích cho bạn:

          - Mong các đồng chí thông cảm...đơn vị chúng tôi đây đa phần là người Hải Dương, Hưng Yên nên phát âm không chuẩn...Đồng chí kia nói là thằng Nào, chứ không phải là thằng Lào.....!!!Cười nhăn răng

    Avatar

    Chú bộ đội vui vẻ xách quần đứng dậy, nói bọ cứ ăn đi mà, con đã có cơm bộ đội. He he.

    Avatar

    Chuyện lộn tiếng sai âm

    Chú bộ đội vui vẻ xách quần đứng dậy, nói bọ cứ ăn đi mà, con đã có cơm bộ đội. He he.

     
    Gửi ý kiến

    KIỂM TRA CODE