time

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Tài nguyên dạy học

LIÊN KẾT CÁC WEBSITE

TIN TỨC ONLINE

LỊCH ÂM DƯƠNG

MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Đức Hòa)
  • (Lưu Hùng Sơn)
  • (Trần Thị Minh Tươi)

DANH NGÔN

Điều tra ý kiến

Bạn thấy website này thế nào
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Quá xấu
Ý iến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Su_lon_len_va_phan_chia_cua_TB_va_mo_TV2.jpg So_do_cau_tao_te_bao_va_mo_thuc_vat1.jpg Kinh_hien_vi_va_cac_buoc_quan_sat_tbtv1.jpg Cau_tao_trong_cua_than_non3.jpg Cac_kieu_xep_la_tren_than_va_canh6.jpg Cac_dang_phien_La_va_cac_bo_phan_cua_la2.jpg Khongbaogioquenanh.swf Tieng_xua.swf Va_toi_cung_yeu_em2.swf Bai_hat_Anh_con_no_em.flv Huyen_thoai_me_MT.swf NNCTT_valentinesc.swf Valentine_2011moi.swf DIEP_KHUC_MUA_XUAN1.swf MT_833.swf HappyNewYear_MT.gif CHUC_MUNG_NAM_MOI.jpg Giang_sinh_6.gif 20111.gif

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    DU LỊCH VIỆT NAM

    LỊCH TRUYỀN HÌNH

    Gốc > QUÊ HƯƠNG ĐẤT QUẢNG >

    Sợ tiếng mưa rơi...

     

    1. Hẳn nhiều người, và cả tôi nữa, đã từng thích tiếng mưa rơi, thích được dầm mình một thoáng dưới cơn mưa cho cuộc sống thêm chút thi vị. Vậy mà bây giờ hễ nghe tiếng mưa rơi rào rạt trên mái tôn là tôi hoảng, sợ đến thắt lòng.

    Những ngày mưa lũ liên miên, chúng tôi lặn lội dọc ngang dưới mưa ở các vùng lũ. Dù ướt át, mệt nhọc đến đâu đi nữa thì sau đó khi đã hoàn thành công việc, có thể là đã quá nửa đêm, chúng tôi cũng chui được vào chăn ấm.

    Nhưng ở vùng lũ đồng bào phải bám mình trên cây, ngồi chơ vơ trên mái nhà, dưới người là nước bạc, trên người là mưa rơi, giữa không gian mịt mù là gió lạnh. Đói, khát giằng xé tận cùng với sự đợi chờ vô vọng, hi vọng... trong tiếng mưa rơi. Tôi sợ tiếng mưa rơi làm bợt da những thân hình vốn đã mỏi mòn, còm cõi vì cuộc mưu sinh trong cả những ngày nắng ráo.

    Tôi sợ tiếng mưa rơi làm át đi tiếng tôi gào thét trong điện thoại lúc nửa đêm. Khi hai người già ở vùng Cự Nẫm (Bố Trạch, Quảng Bình) trong trận lũ thứ hai đã nhờ chúng tôi gọi thuyền cứu hộ. Mưa trút xuống mái tôn nhà tôi ràn rạt, át hẳn tiếng nói khó nhọc, run rẩy trong điện thoại của người già.

    Khi đã cố nghe được, tai tôi chỉ nghe lùng bùng mấy tiếng: “Mưa... lắm..., không (nghe) được chi cả...” rồi tắt lịm. Tôi nhìn trân trối vào chiếc máy điện thoại chờ tiếng chuông đổ, như bấu vào đó sự hi vọng tốt đẹp sẽ đến cho thân phận hai người già trong lũ. Tôi gào lên trong tiếng mưa nhưng chỉ nhận lại được tiếng chuông đổ...

    Tiếng mưa rơi nữa, sợ thêm một trận lũ lụt, có thêm bao mảnh đời sẽ bầm dập hơn, có thêm cái đói quay quắt trước mặt người trong mùa đông lạnh giá đang rập rình ào tới.

    2. Tôi sợ tiếng mưa rơi. Vì trong tiếng mưa rơi làm nên lũ ấy đã có người làm tủi thêm tấm thân nghèo của dân vùng lũ. Đó là đã có những gói hàng đến với người dân vùng lũ Quảng Bình nhưng sau đó phát hiện đã hết hạn sử dụng. Bởi cái đói trong lũ ám ảnh, bởi cái thiếu thốn sau lũ còn dài nên nhiều người dân vẫn tặc lưỡi mà dùng: “Ăn cả đời mới chết, chớ vài lần thì mô có chết!”.

    Buồn vì trong lũ, khi chỉ với một hộp mì tôm hay thậm chí chỉ vài gói mì cứu trợ được phát từ một ai đó, mà người dân phải đứng ngâm mình trong nước lũ để đợi... ghi hình. Thương hiệu nào được quảng bá... nhờ lũ và nhờ sự khổ cực, bầm dập đến ngao ngán của người dân vùng lũ quê tôi như thế? Đau lòng người quá đi.

    Tôi sợ tiếng mưa rơi. Vì trong mưa, trong lũ chúng tôi nhận ra còn có đồng nghiệp của chúng tôi đã không đến với người vùng lũ bằng tấm lòng chân chất của mình. Họ đến với vùng lũ, nhưng thay vì hết lòng sẻ chia sự đau thương mất mát với người vùng lũ thì họ lại đòi hỏi địa phương bố trí nơi ăn chốn ở đàng hoàng để... tác nghiệp.

    Trong khi nhiều nơi bị cô lập, người dân không có cả gói mì để nhai sống chống lại những đợt mưa lạnh tím da bợt thịt... Đồng nghiệp ơi, sao nỡ đành giật chút thời gian quý báu của địa phương khi họ đang phải căng mình, đôn đáo lo cứu dân? Sao nỡ với người dân vùng lũ vậy?

    3. Rồi tôi sẽ mong có được những cơn mưa thật to, mưa thật rào rạt trên những mái tôn vào mùa hè tới, để người dân vùng lũ miền Trung vượt qua cơn đại hạn. Để người dân vùng lũ làm mùa lúa mới, khi thóc lúa dự trữ đã bị lũ cuốn trôi hết rồi.

    Gợn buồn đôi chút thôi. Vui sẽ nhiều hơn, vì từ TP Cần Thơ xa xôi trong trời Nam, có người lại vừa gọi tha thiết cho tôi, báo tin: “Mai đoàn cứu trợ của anh sẽ ra tới vùng lũ. 200 triệu nghe em, cho anh biết nơi nhận...”.

    LAM GIANG
    (Tuổi trẻ Online)

     

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thị Minh Tươi @ 22:49 14/11/2010
    Số lượt xem: 416
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    KIỂM TRA CODE