time

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Tài nguyên dạy học

LIÊN KẾT CÁC WEBSITE

TIN TỨC ONLINE

LỊCH ÂM DƯƠNG

MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Đức Hòa)
  • (Lưu Hùng Sơn)
  • (Trần Thị Minh Tươi)

DANH NGÔN

Điều tra ý kiến

Bạn thấy website này thế nào
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Quá xấu
Ý iến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Su_lon_len_va_phan_chia_cua_TB_va_mo_TV2.jpg So_do_cau_tao_te_bao_va_mo_thuc_vat1.jpg Kinh_hien_vi_va_cac_buoc_quan_sat_tbtv1.jpg Cau_tao_trong_cua_than_non3.jpg Cac_kieu_xep_la_tren_than_va_canh6.jpg Cac_dang_phien_La_va_cac_bo_phan_cua_la2.jpg Khongbaogioquenanh.swf Tieng_xua.swf Va_toi_cung_yeu_em2.swf Bai_hat_Anh_con_no_em.flv Huyen_thoai_me_MT.swf NNCTT_valentinesc.swf Valentine_2011moi.swf DIEP_KHUC_MUA_XUAN1.swf MT_833.swf HappyNewYear_MT.gif CHUC_MUNG_NAM_MOI.jpg Giang_sinh_6.gif 20111.gif

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    DU LỊCH VIỆT NAM

    LỊCH TRUYỀN HÌNH

    Gốc > CÂU LẠC BỘ THƠ - VĂN >

    Về nguồn

    Con sông dài, bàng bạc tha thiết êm đềm chảy dưới ánh trăng dát vàng gần khuất sau lũy tre làng tôi. Sông ơi!Sông bắt nguồn từ đâu và sẽ đi về đâu ? Những ngưởi tuổi trẻ mải miết đi trên đường đời.Em đến từ đâu ? Được ai nuôi dưỡng, được ai dạy bảo nên người ? Và em đã làm gì để đền lại công nuôi dưỡng đó ? Gió bấc dần thấm vào tâm hồn tôi với sự lãnh lẽo, buốt giá. Tiếng sống dưới sông vỗ oàm oạp vào bờ.Xa xa là những ngọn cờ lau trắng xóa một màu trong vắt pha lê. Tôi thả hồn trôi dạt về với bao nỗi nhớ, với bao kỉ niệm. Đó là miền cổ tích, miền thiên thần, nơi cội nguồn của sự khôn lớn bây giờ...! Cô ơi! Đã 5 năm rồi con chưa về thăm cô. người còn gấp gáp với vòng xe đạp từng ngày tới trường. Người còn gấp gáp với những trang giáo án thơm phức mùi mực. Con chưa một lần về thăm cô để lại được nhìn nét mặt tươi tắn, với nụ cười trìu mến không phấn son kiều diễm. Con chưa một lần về thăm cô, để được nghe cô đọc truyện cổ tích cho nghe bên mái trường xưa cũ.Con muốn được trở về với ngày xưa kia- những ngày con còn daịeer thấy được nét cười và giọng nói trìu mến, ngọt ngào. Con vẫn chưa một lần về thăm cô, chắc áo cô đã sờn bặc, mái đầu đã pha sương, các nếp nhăn trên mặt chắc cũng đã nhiều hơn dạo trước ! Giáo mưa thu thấm qua nỗi nhớ, Màu tóc cô đậm nét bạc thời gian. Em cư ngỡ đó là vì bụi phấn . Cô ơi ! Giờ, em không còn là một học sinh lười biếng và khờ đại như trước nữa đâu ! Con đã lớn rồi và hứa sẽ mãi không làm gì để khiến cô phải buồn lòng như dạo trước. Con muón về thăm cô với đóa hồng trên tay nhân ngày các nhà giáo. Màu hồng của hoa như tình yêu nồng nàn của con dành cho cô giáo kính yêu. Và cô sẽ đón con , cậu học trò nhỏ của cô bằng nụ cười hiền và đôi mắt đăm chiêu mà bao dung, thăm thẳm đến lạ kì. Và bằng tất cả niềm tin yêu, con sẽ kể cho cô nghe những vui buồn cuộc sống để nhận lấy sự chia sẻ ân cần với những lời khuyên chân tình của cô lại sẽ như mưa rào, làm những hạt mầm tin yêu cuộc sống mà cô đã ươm đầy hồn em, lại lên xanh. Một buổi sáng mùa thu mang màu của vùng quê êm ả, con gấp gáp với chiếc xe đạp lẫn vào màu sáng chân trời sương tím phủ, hương cỏ mật, hương rơm rạ phả ra mơn man khắp da thịt. Kỉ niệm đồn dập dồn về với niềm vui sướng rạo rực. Gặp lại cô bên sân trường, rón rén con cất tiếng khàn khàn:"Em chào cô ạ !" Cô qauy lại nhìn cậu học trò nhỏ thủa nào còn trong vòng tay ôm ấp của mình nay trưởng thành và trở về thăm trường cũ, thầy xưa. Chao ôi! Tôi giật sững mình: Mái tóc cô đã lốm đốm bạc, bàn tau nhăn nheo với khuôn mặt có nhiều nếp nhăn. Thời gian trôi nhanh thế ! Con nhìn cô hồi lâu rồi niềm rạo rực cứ thé vỡ òa ra.Hai từ "Co Lan!" cứ tiếp tục loăng quăng, nhảy nhót quanh tâm hồn con. Cô Lan với đôi bàn tay êm dịu vô cùng, vuốt ve mái tóc hoa vàng của đứa học trò nhỏ. Cô sụt sùi, con cũng sụt sùi theo. Niềm vui gặp lại đứa học trò ngỗ nghịch ngày nào và chững kiến sự trưởng thành, lớn khôn của con đã khiến cho giọt nước mắt vỡ òa và chảy dài trên đôi gò má gầy. Ước mơ ấp ủ bấy lâu nay cũng lại ùa về trong làng con...Ước mơ quay về khi con đã ra được giữa bến bờ tri thức. Cô Lan, người lái đò hãy còn vững tay chèo, hết tình thương dìu dắt từng lứa học trò chúng em cập bến tương lai.
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Thúy Nhung @ 13:00 25/11/2011
    Số lượt xem: 457
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    KIỂM TRA CODE